CÁCH BẠN ĂN TẠO RA SỐ MỆNH BẠN
CÁCH BẠN ĂN TẠO RA SỐ MỆNH BẠN
(Chuyện đời bác sĩ Wahls)
1. Tưởng tượng, bạn, điều hành công ti ViNa Mèo.
– Alo. Nhập 200 tấn hàng, nhé. Nhanh nhanh.
– Gì cơ, tiêm kháng sinh á? Ờ.
Cứ thế, công ti, chắc sớm đổi tên, ViNa Tèo.
Xơ thần kinh rải rác (multisclerosis) là bệnh mà lớp bọc dây thần kinh bị phá đám, gặm nhấm, dò điện, tín hiệu bị sai, mất.
Ác cái, nó gặm từ từ, chắc ăn lắm. Lúc, bạn không thở nổi, thấy mình từ từ, thăng nóc tủ.
————————————-
2. Tự truyện mở đầu cuốn sách của BS Wahls
(
sách “The Wahls Protocol: A Radical New Way to Treat All Chronic Autoimmune Conditions Using Paleo Principles”, 432 trang, xuất bản 30/12/2014
link sách:
“Tôi, bác sĩ. Đai đen Tae-kwon-Do. Bơi. Có giải marathon tuyết 50 km xuyên quốc gia.
Thi thoảng te tê buồn buồn, đau chút trên mặt. Chả để ý.
1 lần, cô bạn bảo, rồi mày xơ thần kinh. Rồi cũng quên đi. Bao xô bồ.
Rồi thấy, mặt như có dòng điện 10.000 vôn. Cũng chả để ý. Đến khi tiêu hóa, thở hơi phiền, đau chút.
Rồi chính đứa con phát hiện: bước đi mua cây kem liệng khiệng.
Rồi kéo lê.
Là bác sĩ. Chữa cho bệnh nhân. Nay, chính mình làm bệnh nhân.
Rồi chẩn đoán chính thức. Uống các loại thuốc tốt nhất. Bệnh cứ nặng dần.
Không đi nổi với nhóm Sói Hướng Đạo (tên nhóm Hướng đạo sinh).
Rồi, không chơi nổi bóng trong sân nhà với 3 đứa con.
Rồi gậy.
Xe lăn.
Giường không trọng lượng. Tuyệt vọng.
Tìm kiếm y văn. Đêm hàng đêm.
Biết là tế bào thần kinh bị hỏng do ti-thể không chạy để cho năng lượng. Não teo lại. Vitamin và khoáng có thể đỡ.
Rồi tìm kiếm nghiên cứu mới. Từ nghiên cứu phải mất hàng chục năm thuốc mới có trên kệ. Tôi liều: thử diễn dịch liều thuốc đang thử nghiệm tốt ở chuột, ra liều cho tôi. Thảo luận với BS của tôi. Và, uống.
Mấy tháng không đỡ. Bỏ. Không lê nổi khỏi mặt giường. Rồi uống lại. Đứng gượng được. Uống lại. Hi vọng. Rồi lại tuyệt vọng: liệu tôi sống được đến khi thuốc hiệu nghiệm không.
Tôi xin vào làm viện đa chấn thương. Bằng xe lăn.
Vào lớp học về các chất và quá trình chức năng thần kinh. Thấy có mối liên quan với ăn uống.
Tôi yêu gạo. Yêu làm bánh. Thịt làm tôi buồn nôn. Tôi đành cố cho ít một, ít thịt một.
Danh sách vi tamin và vi lượng dài ra. Nhưng, uống sao hết hàng nghìn viên, của hàng nghìn thứ.
Tôi biết, vitamin từ thức ăn sẽ tốt hơn từ chế biến. Và vi lượng chúng thường đi “cùng họ cùng hàng” với vitamin và với nhau. Ăn 1 món được vài loại luôn, và thế mới tốt.
Nhưng, tôi biết, tổ tiên tôi KHÔNG ăn thứ gì, để khỏe. Chứ, họ có bảo tôi, ăn gì, để có đủ chừng ấy vitamin và khoáng, để thoát bệnh xơ thần kinh rải rác đâu.
Lại tìm kiếm. Lại vô vọng. Lại tìm. Và danh sách thức ăn dài ra. Tôi thêm dần dần vào.”
(Đoạn này tóm dịch theo trí nhớ. Dài quá. Nói thì nhanh, chứ, bao đau đớn, chết đi sống lại, từ lúc là BS 26 tuổi, giờ là 52, hơn 20 năm).
“Sau ba tháng thực hành chế độ ăn kiêng mới, tăng dần các bài tập kích thích điện, và thực hành thiền, tự xoa bóp, tôi có thể đi bộ giữa các phòng bằng gậy chống.
Sau sáu tháng tôi có thể đi bộ dọc bệnh viện không cần gậy.
Nhưng, không chỉ là cơ thể của tôi thay đổi. Tôi thấy một thế giới khác. Cái người bác sĩ cũ trong tôi đã bị đả bại, như Thánh Phao-lồ trên đường đến Damas.”
(Nói ra thì sến. Chứ, dịch đến chỗ này, nước mắt cứ trào, không cầm được).
“Cái con người liệt gường sống nhờ thuốc, nay được thay bằng một bệnh nhân khoẻ hơn. Người đã bị thứ bệnh ngoạm dần, được thay thế bằng một người hiểu biết về hoạt động trí não và thể chất, tận ở mức tế bào, khi các tế bào bị thiếu vật liệu để nó đem đến cuộc sống tối ưu và môi trường thích hợp.
Cuối cùng tôi đã hiểu những gì tôi phải làm để cung cấp cho các tế bào của tôi tất cả các vật liệu cần để chữa lành đó. Tôi đã làm, và nó đã hiệu nghiệm.”
Phần còn lại của chuyện, là cuốn sách “Qui trình Wharls: tôi đã đánh bại căn bệnh xơ thần kinh rải rác bằng chế độ ăn của người săn-hái (chế độ paleo) và thuốc cải thiện chức năng thần kinh như nào”
—- hết phần tóm dịch đầu sách —
Nay, chị ý đạp xe đi làm hàng ngày 5 dặm (9km), và thi thoảng đạp chơi 1 mạch 35 dặm.
————————–
BS Viễn.
__________________
P/S nếu copy, nhớ ghi nguồn Dr. Viễn Keto