Sức khỏe

Trầm Cảm theo Cái nhìn của Sadhguru

T

rước khi tìm hiểu về bài viết chúng ta cùng tìm  hiểu qua về dấu hiệu trầm cảm nguy hiểm cần được cảnh báo

Dưới đây là 9 dấu hiệu trầm cảm điển hình của bệnh cần được cảnh báo và điều trị sớm

  • Tâm trạng chán nản thường xuyên, gần như mỗi ngày.
  • Giảm quan tâm hay niềm vui với tất cả hoạt động, hay sở thích.
  • Chán ăn, sụt cân hoặc thèm ăn, tăng cân.
  • Mất ngủ thường xuyên.
  • Kích động hoặc thao tác chậm, phản ứng chậm, nói chậm hơn bình thường.
  • Thường xuyên mệt mỏi và mất năng lượng.
  • Có cảm giác bất lực, tội lỗi quá mức, tự thấy bản thân kém cỏi.
  • Suy giảm khả năng tập trung, do dự, khó quyết định mọi thứ.
  • Thường xuyên có ý nghĩ về cái chết, thường xuyên có ý định tự tử.

Sadhguru giải thích rằng đối với hầu hết các trường hợp trầm cảm, một người chỉ là đang tạo ra những suy nghĩ và cảm xúc mãnh liệt chống lại họ. Theo nhiều cách khác nhau, 70% tất cả các bệnh lý đều là do bản thân tự tạo ra.

Sadhguru : Nếu bạn biết cách làm cho bản thân rơi vào trạng thái trầm cảm.. khi nói điều này, không phải là tôi không quan tâm tới bệnh của bạn hay thiếu lòng trắc ẩn, mà vì đó chính là bản chất của những gì đang xảy ra với bạn. Nếu bạn đang khiến chính mình bị trầm cảm, nghĩa là bạn có khả năng tạo ra một lượng lớn những cảm xúc và suy nghĩ mãnh liệt, chỉ là chúng đi sai hướng.

Nếu bạn không có những cảm xúc vô cùng mạnh mẽ, những suy nghĩ vô cùng mãnh liệt về một điều gì đó, bạn không thể bị trầm cảm. Vấn đề chỉ là.. bạn đang tạo nên những suy nghĩ và cảm xúc chống lại mình, thay vì giúp ích cho bản thân.

Vậy bạn.. đủ sức mạnh để khiến bản thân bị trầm cảm, vì để khiến bản thân mắc các bệnh về tinh thần, trừ khi bạn có bệnh lí tự nhiên mà chỉ một số ít người mới mắc phải, còn lại đều do bạn tự tạo ra.. Hầu hết chúng là do tự tạo ra. Một vài người có bệnh lí thì.. họ phải chịu thôi, nó xuất phát từ bên trong do di truyền và các tác nhân khác.

Hầu hết mọi người ở đây, nếu chúng tôi luyện cho họ tập trung vào một lối suy nghĩ và cảm xúc nhất định, rồi đẩy họ va chạm với những tình huống bên ngoài, thì.. hầu như tất cả mọi người sẽ mất đi sự cân bằng tâm lý, họ sẽ phát bệnh thực sự. Ý tôi là.. họ có thể trở nên điên loạn, vì ranh giới giữa sự tỉnh táo và điên rồ là rất mỏng manh, người ta lại không ngừng đẩy nó.

Khi bạn tức giận, bạn đang đẩy đường giới hạn này, nó là một đường mỏng manh. Trong thực tế, khi bạn tức giận, bạn biết bạn đang thử thách đường giới hạn này. Đó là lí do vì sao người ta lại nói: “Nó làm cho tôi phát điên” hay “Tôi đang bị ai đó làm cho phát điên”. Thực ra không ai làm bạn phát điên, bạn chỉ đang bị điên, thế thôi. Bạn không thể bị ai đó làm cho phát điên, chính bạn đang đẩy sự tỉnh táo của mình qua khỏi giới hạn và chuyển sang trạng thái điên rồ trong một khoảng thời gian nhất định rồi quay trở lại.

Bạn hãy làm điều này, mỗi ngày,bạn thử làm điều này: dành 10 phút mỗi ngày thử trở nên cực kì giận dữ với một ai đó. “Cái gì?” (Sadhguru làm điệu bộ giận dữ). Bạn sẽ thấy trong vòng 3 tháng, bạn sẽ mắc bệnh thực sự. Đúng vậy, hãy làm thử nếu bạn muốn.

Bởi vì nếu bạn liên tục đưa đẩy giới hạn, bạn nổi điên lên rồi bạn bình tĩnh lại, bạn phát điên lên rồi bạn định thần lại, rồi đến một ngày bạn không thể quay trở lại được nữa, chỉ vậy thôi. Một ngày nào đó bạn hông thể quay trở lại, thế là bạn trở thành có bệnh.

Bạn phải hiểu, ngay cả khi chỉ nổi giận trong một thoáng chốc, bạn đã bị bệnh rồi. Có lẽ bạn không có giấy chuẩn đoán bệnh, họ không đưa một tờ giấy chứng nhận nào rằng bạn đã mắc bệnh, nhưng bạn sắp trở thành như thế rồi, chẳng phải sao?

Bạn nghĩ bạn có quyền giận dữ, bạn nghĩ bạn có quyền tức giận với ai đó, bạn nghĩ bạn có “đặc quyền” trở nên trầm cảm để nhận được sự chú ý từ ai đó. Bạn tiếp tục chơi trò này, rồi đến một ngày bạn sẽ không thể… bạn sẽ không thể quay trở lại. Cứ tiếp tục vượt qua giới hạn mỗi ngày, đến một ngày bạn sẽ thấy bạn không thể quay lại, đó là ngày bạn cần gặp bác sĩ.

Cho đến khi đó, những người xung quanh chỉ muốn được thoát khỏi bạn.(cười). Cái ngày mà bạn không thể quay trở lại đó, họ sẽ được nghỉ ngơi, bởi vì bây giờ họ có thể tóm lấy bạn và giao cho bác sĩ. Nếu không, bạn cứ tính khí thất thường mỗi ngày, nhiều lần trong ngày, họ thậm chí không thể đưa bạn đến nhà thương điên, họ.. gia đình, bạn bè, những người xung quanh bạn phải chịu đựng bạn. Ít nhất nếu bạn có bệnh lí thực sự, chúng tôi có thể giao bạn cho bác sĩ.

Bạn có biết về một ngôi đền ở Tamil Nadu không? Nơi mà họ xích bạn và giam bạn lại. Nơi ấy không có bệnh viện, không có bác sĩ tâm lý. Có một ngôi đền mà ai đó đã dựng lên, với mục đích giúp con người lấy lại sự tỉnh táo. Vì thế, các gia đình chỉ việc đưa người bệnh đến và để họ ở lại đó. Họ bị còng tay và ở lại trong ngôi đền. Bạn đưa cho người trong đền một ít tiền, họ sẽ cho bạn ăn, và bạn sống ở đó như con vật, bị trói lại.

Tôi nghĩ nếu bệnh viện được điều hành như thế, rất nhiều người sẽ không phát điên, họ sẽ giữ mình tỉnh táo (vì sợ bệnh viện). Hiện giờ, nó đang quá xa xỉ. Nếu bạn làm cho bệnh viện cực kì thoải mái, nó sẽ trở thành động lực làm cho người ta muốn đổ bệnh, và bạn được khuyến khích trở thành con bệnh ngay từ thời thơ ấu.

Thời thơ ấu, bạn chỉ được chú ý nhiều nhất mỗi khi bị ốm. Khi bạn đang vui thì họ lại quát mắng bạn. Khi bạn rú lên vì sung sướng, họ – những người lớn – lại mắng bạn. Bạn làm thế này (Sadhguru làm điệu bộ ốm co ro), thì họ lại vỗ về bubbu bubbu.. (cười).

Khi còn là một đứa trẻ, việc bạn mắc bệnh về thể chất lại là chuyện tốt, vì bạn sẽ nhận được sự chú ý từ cha mẹ và mọi người xung quanh, và bạn không phải đi học ngày hôm đó. (cười) Vậy là bạn học được nghệ thuật làm cho mình ngã bệnh. Nhưng một khi kết hôn, bạn sẽ học nghệ thuật để mắc bệnh tâm thần. (mọi người cười). Bởi vì nếu muốn được chú ý, bạn ra ngồi một góc, tỏ vẻ chán đời, người ta sẽ chú ý đến bạn. Thế là bạn sẽ tiếp tục chơi trò chơi này, rồi một ngày bạn sẽ không thể quay lại đường ranh giới, lúc đó bạn đã bị bệnh thực sự.

Thật đáng buồn.. bằng nhiều cách, không chỉ bằng cách tôi vừa nói đến, bằng nhiều cách khác nhau, tôi ước tính 70% các loại bệnh tật trên hành tinh này, mọi loại bệnh, đều do chính bản thân tự tạo ra. Thậm chí nếu bạn bị nhiễm trùng, nếu bạn kiểm soát bản thân mình theo một cách nhất định về thể chất và tinh thần, thì các virus và vi khuẩn sẽ không tác động như cách nó ảnh hưởng đến những người khác.

Nếu bạn xác lập bản thân như thế này, “không cần biết chuyện gì xảy ra, dù sao tôi cũng phải đi làm việc này, việc này,.. không gián đoạn“… – trong 29 năm qua, tôi không thể hủy bất cứ một chương trình nào với lí do tôi bị sốt hay bị cảm, bị bệnh này hay bệnh kia – không cần biết việc gì xảy ra, những gì bạn phải làm dù sao vẫn phải làm, bạn không thể phớt lờ nó.

Dù là do sự tận tụy của bạn hay do bạn có một người sếp như thế. nếu nó diễn ra theo cách này hay cách khác, thì bạn sẽ thấy mình không còn hay đau ốm thường xuyên nữa. Vì ngay cả khi bị sốt bạn vẫn phải đi làm, dù là mùa hè bạn vẫn đi, đúng không? Không, nhiều người sẽ không đi. Trời hơi nực bên ngoài, họ sẽ không đi làm việc. Trời hơi lạnh bên ngoài, họ sẽ không đi làm việc. Trời mới mưa một chút, họ sẽ không đi làm việc. Một bông tuyết rơi, họ sẽ không đi làm việc. Đó chỉ là vấn đề thời tiết.

Vậy là mỗi khi tiết trời thay đổi, nếu bạn cảm thấy thoải mái khi được quấn mình trong chăn rồi nằm ườn xuống, một khi bạn tạo thói quen đó, cơ thể bạn sẽ học cách ngã bệnh thường xuyên nhất có thể.

Nếu bạn cứ kiên định như thế này, không cần biết là điều gì đi nữa. “dù sao tôi cũng phải đi làm điều tôi phải làm.”, bạn sẽ thấy đơn giản cơ thể sẽ hồi phục lại nhanh nhất có thể, ngay cả khi nó mắc phải chứng bệnh nhiễm trùng tồi tệ nhất.

Vậy bạn cần thiết lập nữa điều kiện cần thiết cho sức khỏe, những động lực cần thiết cho sức khỏe, cho cả bạn và con cái bạn nếu bạn có con. Đừng tạo nên những điều kiện khuyến khích việc ngã bệnh.

Khi đứa trẻ bị bệnh, hãy quan sát nó từ xa, đừng vội đến ôm ấp nó, nó sẽ hiểu đó là quảng thời gian tồi tệ nhất trong đời nó, và nó biết phải mau chóng khỏe lại.

Và hãy quan tâm đến nó nhiều nhất khi nó đang vui, bạn sẽ thấy tự nhiên nó sẽ học được từ bên trong, ngay cả cơ chế hóa học trong người nó cũng sẽ hiểu được rằng, khi vui thì có lợi, khi bệnh thì không.

Nếu bạn khiến cơ chế sinh học, cơ chế hóa học trong bạn và mọi người xung quanh bạn hiểu rõ quy luật này, bạn sẽ thấy người ta sẽ không thường xuyên ngã bệnh nhiều như bây giờ. Vậy hãy xác lập điều đó cho chính bạn, bạn sẽ thấy mình trở nên khỏe khoắn.

Nếu bạn có thể chuyển tâm trí theo hướng này, bạn cũng có thể chuyển nó theo hướng khác, đó là điều tôi muốn bạn hiểu rõ. “Không, không, vốn dĩ tôi trở nên thế này là do tôi đã bị cha ngược đãi khi mới 7 tuổi”, nếu bạn hiểu được tất cả nữa thứ rác rưởi đó, bạn cũng có thể chuyển hướng làm lại cuộc đời mình, chẳng phải sao?

Đừng nên chần chừ nữa. Bạn phải hiểu rằng, về mặt tâm lý, sinh lý, hóa học, năng lượng.. bạn phải hiểu rõ rằng, chẳng ích lợi gì khi mắc bệnh, buồn bã hay chán đời, nó chẳng có lợi gì. Trở nên vui sướng và ngất ngây, điều đó mới có lợi. Nếu bạn có thể khiến mọi người xung quanh hiểu rõ điều này, tất cả họ sẽ trở nên cư xử đúng mực. (cười).

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *